Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

Nhận xét: Vấn Đề Tích Cực Hay Tiêu Cực

     Trời, ông này mà xứng đáng giữ chức vụ  đó sao? Đường lối của ông này thật là kém quá đi mất? Hôm nay ông Linh Mục giảng lễ chẳng hay chút nào, lúc nào cũng chỉ đến ý thức mới chả yêu thương, ông có vào trường hợp của mình đâu mà biết, ông chỉ biết giảng lễ và cầu nguyện thôi. Những câu nói đó tôi thường nghe trên môi miệng của những người dân đi lễ tụ tập sau khi tham dự thánh lễ, hay những người mà tôi tiếp xúc, gặp gỡ nơi đông người, nơi mõi cộng đoàn dân Chúa. Tôi tụ hỏi lòng mình, những lời nhận xét, bỏ ra thảo luận đó có lợi hay chăng? Và nó thoả mãn cho cái gì, cho lợi ích của ai?
    Nhìn về bản thân tôi, thực sự vấn đè này không xa lạ gì, bởi vì chính bản thân tôi cúng không kém như những gì mà người khác vẫn nói, vẫn nhận xét. Và mỗi lầm làm như thế, nó chỉ phạuc vụ cho tính ích kỉ của tôi mà thôi. Suy nghĩ một cách cụ thể hơn, thường những lưòi nhận xét khó nghe đó chỉ do chúng ta có đầu óc kì thị,thiếu lòng yêu thương. Đôi khi nói xấu người khác cũng do không còn chuyện gì để nói chăng?
     Khi chúng ta xét đoán một ai đó, chúng ta khi đó không còn nghĩ tcho họ nữa, nhưng chỉ nghĩ là cần phải cải biến và làm tăg nó lên như thế nào để vấn đề mình kể nghe thú vị và được mọi người đón nhận nhiệt tình. Một cuộc bầu cử trong xã chọn vị trưởng thôn, trong Giáo Xứ chọn Tránh Chương, trong hộị dòng chon Người Đứng đầu, vấn đè mà mõi chúng ta thường hay cho là thiết yếu và nên được ưu tiên hơn là người đó sống hoà hợp với  mọi người, biết vui vẻ và làm việc nhiệt tình. Không sai, chính tôi cũng cho là thế, và còn ủng hộ nhiệt tình nữa. Nhưng xét cho kĩ, những vấn đề đó không phải là chỉ tiêu thiết yếu và quan trọng nhất cho việc tuyển chọn một người đứng đầu. Quan tâm tới mọi người, rất tốt, và chúng ta cũng không cần quan tâm lắm tói việc khi họ trở nên trưởng, thì còn quan tâm hay không. Yêu thương, quá tốt, đó là vấn đề mà Chúa Giêsu vẫn hằng kêu gọi chúng ta, cúng như đó là lưòi dạy bảo của Thánh Gioan luôn miệng nói với mọi người. Và cũng không cần đề cập tới tính cách biến đổi như thế nào sau khi được bổ phong. Nhưng theo tôi, vấn đề quan trọng nhất và hơn cả đó chính là sự khôn ngoan, khôn ngoan trong đường lối lãnh đạo và khôn ngoan trong việc quy tụ mọi người. Một xóm hay một cộng đoàn Giáo xứ, một cộng đoàn nhà dòng….chắc chắn là phải có các thành viên, và việc quy tụ là rất cần thiết. Khi quy tụ, những ai muốn gia nhập, chắc chắn họ sẽ phải xem xét tới đời sống trong cộng đoàn nhưu thế nào, và khi đó yêu thương và quan tâm tới nhau được biểu lộ, và nó được biêu lộ trong việc quy tụ va thi hành của người làm trưởng cộng đoàn.
     Chính sách của ông này, bà kia không thât khó khăn qua đi? Làm như thế chắc chắn sẽ thất bại rồi? Một nhận xét tiêu cực. Trước khi nhận xét một cách quả quyết, chúng ta hãy xem xét vấn đề cho cụ thể. Và thậm chí rằng vấn đề đó thực sự không phù hợp, thì thay cho việc nói xấu và nhận xét cay nghiệt, chúng ta hãy dành thời gian đó để đọc cho họ một Kinh Kính Mừng và cầu nguyện xin ơn trên, như thế sẽ tốt hơn rất nhiều cho cả hai bên. Dù có sai lỗi đến đâu hay tói mức nào thì họ cũng kuôn cần phải được chúng ta thể hiện lòng yêu thương và bao dung.
     Cái khó cho chúng ta và chúng ta dễ mắc phải là khi nhận xét một ai đó, chúng ta chỉ tập chung nghĩ tới vấn đè xấu của họ, và mắt bị mờ đi bởi những tính xấu đó. Và khi đó, thật đau khổ cho họ. Dù chỉ là nhỏ nhoi, chúng ta hãy tập chung nhìn đến một điểm tốt nơi họ. Một kẻ xấu xa nhất chúng ta cũng sẽ tìm thấy một điểm tốt để cho chúng ta yêu thương và được đối xử nhẹ nhàng hơn. Với ánh mắt nhìn thấy đám cây đổ trong một khu rừng và chúng ta đã vội nhận xét và nghĩ rằng khu rừng đó đã đến lúc cần phải phá huỷ để thay thế cho một khu rừng mới, thì chúng ta thực sự đã quá vội vàng. Với con người, một đường lối sai trái theo quan điểm của một số người, một tính cách của người nào đó không phù hợp để hoạt động trong cộng đoàn nữa, hay một cá thể cần phải đượcbài trừ vì cách làm việc của họ. Và tất cr chúng ta bài trừ họ, không cần nhìn đến vấn đề khác, nhữngnguyên nhân thầm kín, thì thức sự chính chúng ta là những người đang nhận xét cần phải được bài trừ trước hết.
     Nhận xét là tốt, nhưng nhâxét trở nân cay nghiệt khi chúng ta không có tình thương và đồng cảm trong đó. “Tội của chi ta rất nhiều, nhưng đã được tha, vì chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít”. Đó chính là lời Chúa Giêsu đã nói với người phụ nứ tội lỗi.
     Ước chi mối chúng ta, tôi, bạn và tất cả mọi người, luôn biết yêu thương, đối xử công bằng và khoan dung với tất cả mọi người. Cố gắng đừng xét đoán ai để được yêu thương, nhưng nếu phả xét đoán, thì hãy lấy tình thương mà nhận xét. Hãy nghĩ đến cái xa hơn chứ đứng lo lắng quá tới việc trước mắt, phải lựa chon ai vào vị trí nào, đừng lấy tình riêng và ý nghĩ riêng là tôi thích và hợp ý tôi là tôi lựa chon, nhưng hãy nghĩ đến việc phát triển cộng đoàn nhiều hơn. Hãy nghĩ đến người khác, chúng ta sẽ được gười khác quan tâm thôi, nhưng không cần chờ đợi điều đó đến.

Thứ Hai, 4 tháng 7, 2011

Mẹ tôi
         Cuộc đời mỗi người ai mà không có mẹ chứ. Nếu bất cứ một ai nói là mình không có mẹ thì tôi sẽ chỉ tay và nói với người đó rằng: Bạn là kẻ nói dối.
         Là một người con đã qua thời niên thiếu, tôi tự hào vì có một người mẹ luôn yêu thương, đùm bọc và che chở tôi. Sinh ra trong một gia đình đông con, kinh tế không phải là khá giả nhưng tôi là con út nên nhiều thứ trong gia đình tôi được cha mẹ và anh chị ưu tiên hơn: Học tập, công việc và đồ dùng… Khi lên 12 tuổi, cha tôi qua đời vì một căn bệnh quái ác, các anh chị cũng dần đi lấy vợ, chồng và đi làm ăn xa nhà, chỉ còn tôi với mẹ trong ngôi nhà 3 gian cùng với hai khu vườn khá rộng trước và sau nhà. Mọi tình cảm mẹ dành cho tôi, nhưng tình cảm đó không phải là tình cảm nuông chiều nhưng là một sự giá dụ nghiêm khắc có kỉ luật của mẹ. Khi tôi sai lỗi mẹ không ngần ngại mà trách phạt, chỉ ra cho tôi thấy những sai phạm của tôi, mẹ để cho tôi tự nhận lấy hình phạt cho mình. Cúng thế, khi tôi làm được một việc tốt, mẹ khích lệ tôi bằng những lời khen thật tình. Cũng vì thế mà tôi ngày càng phát triển hơn về nhân bản của mình lẫn lối sống.
        Trong những lần mà tôi sai phạm mắc lỗi với mẹ, có một kỉ niệm mà bây giờ tôi vẫn giữ trong lòng. Kỉ niệm buồn đó xảy ra vào ngày mùa khi mẹ tôi đi gặt khoán. Đi học về, do tính mải chơi của tôi, tới muộn giờ trưa tôi mới về nên nấu cơm cũng muộn. Mẹ đi làm về chân lấm tay bùn, mệt nhoài cả người, mẹ chi muốn ăn một chút cơm, nghỉ một giấc lấy lại sức để cho công việc buổi chiều được tiếp tục. Nhưng cơm đâu có mà ăn! Tôi đã nấu đâu cơ chư? Khuôn mặt mẹ buồn lắm, chẳng nói gì cả, mẹ đi rửa chân tay rồi vào giường ngủ thiếp đi vì mệt. Nhìn mẹ buồn, tôi chẳng nói được gì nữa cả, ân hận cho sự mải chơi của tôi. Tôi đi vo gạo, làm rau và nấu cơm.
        Mẹ ơi, sao mẹ không mắng con vì những lỗi con phạm ngay lúc đó, hay mẹ háy đánh con vì lỗi mải chơi của con. Nấu mẹ trách phạt con chăc con đã nói lên được lời xin lỗi mẹ, để giờ đây khi con trưởng thành, con vẫn còn luôn ôm ấp một kỉ niệm bvà một lời chưa nói nên lời: “Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ”.

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

CẦU NGUYỆN VỚI MẸ MARIA TRONG NGÀY LỄ KÍNH TRÁI TIM VÔ NHIỄM ĐỨC MẸ
                                    (Lc 2, 41-51)


          Lay Mẹ Maria, hôm nay Giáo Hội mừng kính lễ Trái Tim Vô Nhiễm Đức Mẹ. Xin Mẹ cho con được suy ngắm về Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ.
          Con chưa một lần được nghe lời giả thích về cụm từ “Trái Tim Vô Nhiễm”. Tại sao lại gọi như thế, và tại sao bài Tin Mừng theo Thánh Luca nói về việc Chúa Giêsu ngồi giữa bậc thầy Do Thái. Xin Mẹ soi sáng tâm hồn còn yếu kém của con để con hiểu đúng những gì mà Chúa đã mặc khải cho Giáo Hội và những gì Giáo Hội đã dạy chúng con.
          Mẹ ơi, các Cha vẫn giảng cho chúng con nghe, Mẹ Maria chính là Eva thứ hai, là Mẹ của chúng con, nhưng Mẹ được hưởng đặc ân của Thiên Chúa là không mắc tội tổ tông truyền. Đó có phải là nguyên nhân dẫn đến tên gọi “ Trái Tim Vô Nhiễm” không ạ. Xin cho phép con được hiểu như vậy, Mẹ không mắc tội tổ tông truyền vì Mẹ đẹp lòng Thiêm Chúa, đời sống của Mẹ trong sạch, khiêm nhường và lòng yêu mến Chúa tha thiết, Mẹ đã được Thiên Chúa chọn làm Mẹ của Thiên Chúa và làm Mẹ của chúng con, của toàn Thế giới. Chúng con vui vì được Mẹ Thiên Chúa làm mẹ.
       Hôm nay chúng con dâng Thánh lễ Mừng kính Trái Tim Vô Nhiễm, một Trái Tim không vướng tội truyền và cũng là một Trái Tim đầy tình yêu thương  thể hiện qua chính cuộc đời của Mẹ. Trái Tim Mẹ vì tình Yêu Chúa đã bị những lưỡi đòng thâu qua. Cả cuộc đời của Mẹ là một cuộc đời vâng theo Thánh Ý Thiên Chúa cho dù có những đau khổ, có những thử thách, có những khó khăn, bách hại. Trong tình yêu và phó thác vào Thiên Chúa, Mẹ đã khiêm nhường vâng theo và làm cho Thánh Ý Chúa được thể hiện nơi Mẹ.
      Lạy Mẹ Maria, cuộ đời chúng con đang sống, chúng con cũngđang phải đối đầu với những thử thách, những thú dữ là ma quỷ và những dục vọng ham muốn của chúng con. Đặc biệt, chúng con phải đối đầu với một thử thách lớn: Niền tin phó thác vào Chúa Kitô khi những đau khổ, bệnh tật và thất vọng xảy đến. Xin Mẹ cho chúng con luôn biết nhìn lên Trái Tim Mẹ đang bị lưỡi đòng thâu qua, mà luôn can trường, vừng tin đặt tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Chúng con cũng xin vâng theo lời Mẹ dạy chúng con qua những lần Mẹ hiện ra với loài người chúng con. Mẹ dạy chúng con:
-         Lần hạt Mân Côi với lòng yêu mến.
-         Tham dự Thánh Lễ và rước lễ thường xuyên.
-         Xưng tội và xét mình hàng tháng.
-         Năng đọc Kinh Thánh.
-         Ăn chay hãm mình.
        Mẹ ơi, đó là năm viên đá mà Mẹ ban cho chúng con để chống lại ma quỷ. Xin luôn có Mẹ đồng hành và giúp sức cho cho chung con mỗi khi chúng con yếu lòng, muốn từ bỏ.
        Mẹ ơi, con yêu mến Mẹ, con sẽ cố gắng sống tốt để xứng đáng với Mẹ hơn. Amen


SUY NIỆM CHÚA NHẬT LẾ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU
                                                         (Mt 11, 25-30)

   “Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học cùng tôi, vì tôi có lòng hiền hậu và khiêm nhường. Tâm hồn  anh em sẽ được nghỉ nghơi bồi dưỡng. Vì ách tôi thì êm ái và gánh của tôi thì nhẹ nhàng” (Mt 11, 29-30)

      Trong Chúa Nhật Kính Trái Tim Chúa Giêsu, chúng con đã được chiêm ngắm trái tim nhân lành Chúa, Trái Tim đẫ bị lưỡi đòng thâu quá, một Trái Tim phải chịu nhiều thương tích vì tội chúng con. Ngày hôm nay, chúng con lại được kính trọng thể Thánh tâm Chúa Giêsu. 
      Qua bài Tin Mừng hôm nay, Chúa đã càu nguyện với Cha rằng: “Lạy Cha là Chúa cả trời đất, Con xin ngợi khen Cha vì Cha đã giấu không cho những bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn”. Chúa ơi, những người bé mọn Chúa nói ở đây  là những ai? Thế nào là bé mọn theo ý của Chúa?. Theo con nghĩ, đó có phải là những người không có tiếng nói trong xã hội, những người không hiểu biết gì về Chúa, những em bé, trẻ nhỏ…Đó có phải là những người bé nhỏ mà Chúa muốn đề cập đến không ạ. Nhưng nếu đó là đúng thì những người tài giỏi như các nhà tiến sĩ, các nhà khoa học, các Thánh Tiến Sĩ… đều không được Chúa mặc khải sao, vậy thì những điều mà các Thánh nói về Chúa đều là trái sự thật sao. Không phải đâu, chính con hiếu sai rồi Chúa ạ. Những người bé mọn mà Chúa muốn mặc khải là những người biết khiêm nhường, luôn cho mình còn yếu kém, cho mình còn thiếu thốn, cho mình là vô dụng trước mặt Chúa và mọi người. Một ly nước đã đầy rồi thì rót thêm là chi nữa, rót thêm chỉ làm cho nước tràn ra ngoài mà thôi. Các nhà thông luật, nhà biệt phái và Pharisêu gày xưa luôn cho mình là thông thái, mà đã thông thái rooids thì còn kiến thức nào cần phải học nữa, kiến thức đang nằm trong tầm tay của họ rồi. Họ không cần Chúa mặc khải nũa, trong họ không còn chỗ trống để tích chứa Lời của Chúa nữa. Nhưng chỉ những ly nước còn vơi, khi rót thêm vào thì ly nước đó mới không bị tràn ra ngoài, mà được đây tràn thêm. Chúng con cũng thế, khi chúng con nhận chúng con là khôn ngoan, tài giỏi rồi thì chúng con còn học làm chi nữa, học chỉ còn là việc thừa mà thôi. Nhưng khi chúng con thiếu thốn về kiến thức, đạo đức và lòng mến, thì khi được Chúa đượcạy bảo, chúng con vãn còn chỗ trống để tích chứa. Chúa ơi, con hiểu rồi Chúa ạ, những người bé mọn chính là những người biết khiêm nhường, biết nhận ra sự thiếu thốn nơi bản thân, nhận ra con người tội lỗi của chúng con…
        Chúa ơi, con có biết một câu nói của một vị tiến sĩ rất tài giỏi: “Điều tôi biết chắc chắn nhất là tôi không biết gì cả”. Lạy Chúa, xin cho chúng con biết nhận ra sự thiếu thốn trong con người tội lỗi của chúng con, để luôn luôn sẵn sàng học bài học của Chúa, đón nhận mặc khải của Chúa. Xin cho chúng con cũng luôn biết khiêm nhường để nhìn ra Chúa đang hiện diện trong những người anh em bé mọn khác, để chúng con cùng nhau tiến về bên Chúa, nơi “ách của Chúa êm ái và gánh của Chúa nhẹ nhàng”. Xin Chúa chúc lành và mặc khải cho chúng con- những người bé mọn trong tình yêu Chúa. Amen